|
|
|
TRUYỆN NGẮN |
Thứ ba, 06-01-2009 |
Vẩn vơ trên khóm mai vàng | | Có đến mấy năm, Khang không gặp Thái, nay đột ngột Thái đến nhà, anh hơi ngạc nhiên. Nom Thái không còn phong độ như trước, anh như một nông dân lam lũ thấy rõ. Những nếp nhăn sâu như dao cứa ngang dọc đã làm biến dạng khuôn mặt sáng láng của ngày nào, giờ nom cứ như bức tranh lập thể toàn một màu đất sét của Picasso |
Cảm ơn Chopin | | Những chiếc lá bàng vào cuối thu ngả một màu vàng úa buồn tênh, từng tán cong cong xòe ra chạm khẽ vào ô cửa sổ. Ông thường ngồi một mình thế này trên ban công trong cơn mưa lắng nghe bên kia ô cửa sổ nhà bà vọng lại đĩa nhạc Chopin. Ông cứ ngồi mãi thế cho đến khi đĩa nhạc ngưng lại, chẳng còn nữa những thanh âm trong trẻo và say đắm, êm dịu và ngọt ngào lay động bên tai |
Mối tình thứ tư | | Con nhỏ mười sáu tuổi đến quán gần được một năm. Lúc đó nó ốm nhách đen thui, lơ ngơ láo ngáo trước đầu hẻm. Ai hỏi thì nó trả lời: Bị mẹ ghẻ dắt lên đây rồi bỏ lại. Mọi người trong quán cười cái rần: Bộ tưởng tụi này dễ dụ khị lắm hả nhóc? Giả nai để tìm cơ hội chôm chỉa chớ gì? |
Không lạc loài | | K. lên Tam Đảo tham quan cùng cơ quan. Chúng tôi liên lạc bằng tin nhắn điện thoại. Cứ năm mười phút lại nhắn tin cho nhau một lần. Có lẽ dư âm của buổi tối hoan lạc cộng với cái lạnh của những ngày cuối thu khiến nỗi nhớ dường như cồn cào hơn. Sự khát khao dường như mãnh liệt hơn. Suốt ngày hôm đó, chúng tôi nhắn tin cho nhau liên tục |
Yêu trên dòng kênh Tắt | | Dòng kênh Tắt bắt đầu vào hạn. Út Đào ngồi xổm trên bè, tay cầm vợt lòn vào cửa bè vớt cá, úp chụp vào cần xé. Cô gái đưa tay còn lại lau mồ hôi trên thái dương, vén tóc nhét vào trên vành tai. Tóc mai chỗ vầng trán không nếp nhăn bị mồ hôi nhoè bết vào nhau chực chấm vào đuôi đôi mắt tròn. Làn da bánh mật thắm nắng ửng lên. Vậy mà gương mặt Đào không tươi được, thậm chí sa sầm khi cô đưa ánh nhìn sang người bên cạnh |
Tiếng vĩ cầm dang dở | | Như thường lệ, sáng nay, ông già lại chơi đàn. Sau chén trà buổi sáng, ông đến vách nhà lấy cây đàn treo trên giá xuống, lấy nó ra khỏi hộp đàn bằng nhung màu đỏ đã lỗ chỗ sờn rách. Có vẻ như đêm qua con chuột mẹ trên nóc nhà lại đến gặm một ít vải nhung đem về làm cái tổ đang dang dở của nó |
Học trò già | | Hương nhìn mải miết người học trò ngồi ở bàn đầu. Khóa học đã già nửa mà cô giáo vẫn chưa hết hiếu kỳ về bác học trò già gấp đôi tuổi mình. Mấy hôm đầu, Hương vẫn tưởng bác đưa con đến học rồi “quỡn” quá, ngồi chờ đến hết giờ luôn. Chừng đến hỏi chuyện, hóa ra cái bác tên Nguyễn Văn Phước này đến đây để học. “Nghỉ hưu lâu rồi, ở nhà buồn quá, tôi đi học cho trí óc vận động đỡ cùn mằn. Vả lại trước giờ tôi chỉ biết tiếng Pháp, học chút đỉnh tiếng Anh cho khỏi lạc lõng với mấy đứa cháu ngoại, cháu nội ở nhà”. Mà người học trò tóc bạc gần hết ấy học siêng thiệt! Ngày nắng, ngày mưa chưa thấy nghỉ buổi nào |
Cô giáo trẻ | | Thầy hiệu trưởng bỗng dừng lại đột ngột, lén nhìn cô giáo trẻ đang chăm chắm xoay xoay chén nước trong tay, bất giác thở dài. Chẳng biết con bé có nghe mình nói không. Cô nào mới lên đây chẳng khóc sưng cả mắt. Thôi thì mình cứ nói thật, đừng lừa bọn trẻ. Rồi thì tùy vào tâm huyết với nghề của chúng nó. Theo thói quen, giọng thầy chuyển sang rề rà như một vị trưởng tộc nằm hút thuốc bên bếp lửa, kể lại lịch sử buôn làng cho con cháu nghe |
Sớm mai trên sông | | Hạnh không ngờ rồi có một đêm mình lại thức trắng như thế này. Mới hơn tám giờ tối đã lên giường, lấy cớ mình bị mệt, chị bắt đứa con gái mới tám tuổi cùng đi ngủ sớm nhưng đến khi con bé đã say giấc, chị vẫn không tài nào chợp mắt được. Hết trở người về phía bên này lại sang phía bên kia nhưng vô ích, người chị cứ như vừa được tắm nước nóng xong, tỉnh táo đến kỳ lạ |
Bão | | Tây Nguyên lũ quét. Tôi lại đi, như một cách duy nhất để chống chế với những tiếng gọi khắc khoải của năm tháng và kỷ niệm. Khánh muốn đi thay tôi, nhưng không cản được. Ở đó mưa nhiều, và núi khắp nơi ngập trong nước. Khánh thấy sợ tính tình liều lĩnh của tôi. Nhưng Khánh đâu biết, ở lại một nơi yên bình như thế này lòng tôi lại thấy chông chênh hơn |
Quán café Hoa dại Seoul | | Mưa tầm tã mấy ngày qua nên không khí ẩm thấp, ướt át. Mấy cô tiếp viên buồn bã ngồi ngáp ruồi vì quán vắng khách, ông chủ quán đi vô, đi ra, ngó trời ngó đất, lắc đầu. Một lát, ông mặc áo mưa, lấy xe vọt đi |
Và gió còn thổi mãi | | Đã lâu lắm rồi anh mới trở lại thành phố này. Đa số là những chuyến bay thẳng từ Sài Gòn ra Hà Nội. Có những lúc trên máy bay anh từng nghĩ mình đang bay qua thành phố, dưới kia anh có một người quen cũ, người anh từng nghĩ đến trong những đêm cao nguyên đầy gió của một thời trai trẻ. Bây giờ, thành phố biển nhiều đổi thay |
|
|
Truyện hay tháng 5
Đáng lẽ con phải nói với mẹ, mẹ ơi. Con biết đáng lẽ con phải nói. Nhưng khi mình nói chuyện, mẹ cứ luôn miệng bảo con nên làm gì. Mẹ đã đọc tất cả những cuốn sách nói về đề tài sex và những thứ khác, nhưng mẹ chỉ nói thôi. Mẹ không nghe con nói. Mẹ không bao giờ để cho con kể mẹ nghe con cảm thấy thế nào, như thể cảm giác của con không quan trọng. Vì mẹ là mẹ của con, mẹ nghĩ mẹ biết mọi câu trả lời. Nhưng đôi khi con không cần những câu trả lời. Con chỉ muốn có người lắng nghe con...
(Trích "Điện thọai lúc nửa đêm" do Hạnh Loan dịch) |
|
|